Affichage des articles dont le libellé est Trạch Gầm. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est Trạch Gầm. Afficher tous les articles

lundi 9 avril 2018

Đọc ‘Ráng Chịu’ Của Trạch Gầm ! Lê Tam Anh

http://vietbao.com/images/file/fhU44vuC0AgBAP8L/DOC-THO_400.jpgVừa đi làm về đến nhà là nghe tiếng chuông cửa, không biết mấy tên Mễ hay mấy tay bán dạo quấy phá; tôi lén nhìn qua cửa sổ, thì ra Trạch Gầm đang đứng ngoài với chiếc mũ lính thường xuyên trên đầu!
- Chào ông trời con! sao không gọi phôn trước cha nội?
- Gọi làm gì cho mệt! Mới ở nhà in về, đem tặng ông tập thơ coi chơi!
Tôi mời Hắn ngồi, Hắn không ngồi mà đi thẳng vào chào vợ tôi – Hắn vốn là một anh chàng chuyên môn chưởi thề theo kiểu người Nam, nhưng rất ư là lịch sự với phái nữ. Hắn chào vợ tôi – nhà văn Mỹ Hiệp – và sau đó chúng tôi trao đổi với nhau về tập thơ “Vụn Vặt” trước kia và tập “Ráng Chịu” mới ra lò! Vợ tôi ngắm nghía tập thơ và hỏi:

Đọc ‘Ráng Chịu” của Trạch Gầm - Đinh Lâm Thanh




https://thotrachgam.files.wordpress.com/2011/03/rangchiu_trachgam_02.jpgĐối với Trạch Gầm, chỉ có hai cái đáng quý và đáng nhớ trong đời anh: Bạn và Rượu. Hai lãnh vực nầy tuy xa nhưng mà gần, vì uống rượu thì phải có bạn mà gặp bạn thì cần phải có rượu ! Rượu và Bạn được Trạch Gầm trang trọng nhận làm hành trang kể từ lúc anh bước chân vào quân trường Thủ Đức, rồi theo chân anh trên khắp các nẻo đường đất nước. Và cho đến ngày nay, đối với anh, vẫn còn là một cái gì trang trọng và đáng quý nhất đời. Đọc ‘Vụn Vặt’ những người yêu thơ Trạch Gầm sẽ cảm thông được thế nào là ‘tình huynh đệ’ của những ai đã một thời chiến đấu bên nhau, cũng như để tưởng nhớ những chiến hữu đã an nghỉ trong lòng đất hay đang còn lây lất dưới chế độ cộng sản ‘Vụn Vặt’ là những kỷ niệm tình người, được Trạch Gầm dệt thành thơ với lối gieo vần ân tình và giản dị.

jeudi 1 décembre 2016

Trạch Gầm, Người “Nhốt Vòng Nhớ Thương”

https://vietbao.com/images/file/i-YptygY1AgBAB8U/nhot-vong-thuong-nho-tho-trach-gam.jpgBenjamin Franklin cho rằng “Thời gian đã mất không bao giờ tìm lại được” nhưng những kỷ niệm của quá khứ xảy ra trong cuộc sống đã in sâu vào tâm thức được khơi dậy trong ngòi bút có thể tìm lại được thời gian đã mất. Và, sau tác phẩm Bên Lề Cuộc Chiến, tác giả Trạch Gầm mày mò trong ký ức để trang trải cho nhau qua Nhốt Vòng Nhớ Thương!
 Nhà văn Pháp Marcel Proust với tác phẩm Đi Tìm Thời Gian Đã Mất (À La Recherche Du Temps Perdu) với cách tự truyện trong bối cảnh xã hội với 200 nhân vật, sinh hoạt trong vòng nửa thế kỷ mà theo lời nhận xét của nhà báo Thụy Khuê: “Tìm lại thời gian đã mất, theo phong cách Proust, là khai quật lại kho tàng thời gian… Nhờ nguồn chẩy của ký ức, nhà văn phục hồi dĩ vãng…”. Và lời kết: “Như thế khi vĩnh viễn ra đi Proust đã gửi lại ký ức và thời gian, hai bảo vật trân quý nhất của mình về cho sự sống”.

Tác phẩm Nhốt Vòng Nhớ Thương của Trạch Gầm dày 228 trang gồm năm mươi bài thơ và mẩu chuyện xen kẽ với nhau mà theo lời tác giả “Tất cả những mảnh vụn nầy đã xảy ra trong mười năm” được ghi lại rất tự nhiên, chân thật và sống động.

vendredi 9 octobre 2015

Trạch Gầm “Bên Lề Cuộc Chiến”

https://vietbao.com/images/file/iKyQg4nI0ggBAO4W/w480/trach-gam-dsc-0822.jpgSau bốn mươi năm Trạch Gầm vẫn còn đi lượm những kỷ niệm rời viết lên trang sách để lại cho thế hệ mai sau. Từ sau năm 1975 một số người đã viết những tập hồi ký, bút ký nhưng họ đã quên hết, những mẩu chuyện nhỏ nhớ đời. Nhưng Trạch Gầm thì không, anh có trí nhớ hơn người, những gì dù lớn hay nhỏ đã qua đời anh là còn nguyên trong tâm trí anh để bây giờ anh lần lược kể lại, nhắc nhở cho những đồng đội may mắn còn sống sót cùng nhau hồi tưởng về một qúa khứ đau thương!

samedi 16 mai 2015

ĐỌC “RÁNG CHỊU” CỦA TRẠCH GẦM! - letamanh

http://saigontimesusa.com/bai/vanchuong/images/trachgam1161a.jpgVừa đi làm về đến nhà là nghe tiếng chuông cửa , không biết mấy tên Mễ hay mấy tay bán dạo quấy phá; tôi lén nhìn qua cửa sổ, thì ra Trạch Gầm đang đứng ngoài với chiếc mủ lính thường xuyên trên đầu!
- Chào ông trời con! sao không gọi phôn trước cha nội?
- Gọi làm gì cho mệt! Mới ở nhà in về, đem tặng ông tập thơ coi chơi!
Tôi mời Hắn ngồi, Hắn không ngồi mà đi thẳng vào chào vợ tôi - Hắn vốn là một anh chàng chuyên môn chưởi thề theo kiểu người Nam, nhưng rất ư là lịch sự với phải nữ. Hắn chào vợ tôi – nhà văn Mỹ Hiệp – và sau đó chúng tôi trao đổi với nhau về tập thơ “Vụn Vặt” trước kia và tập “Ráng Chịu” mới ra lò! Vợ tôi ngắm nghía tập thơ và hỏi: