dimanche 11 décembre 2016

Việt Dzũng: Tên Anh Vẫn Sống Trong Tim Nhiều Người - Huỳnh Quốc Bình


Huỳnh Quốc Bình

LTG: Sau khi giới truyền thông loan tin ca nhạc sĩ đấu tranh chống cộng- Việt Dzũng đã lìa trần thì lập tức người ta thấy có nhiều bài viết bày tỏ lòng tiếc thương anh… Rồi người ta cũng thấy có bài viết hay những loại “phát biểu” thật lạc điệu. Nó lạc điệu là vì cho dù người dễ tính cũng dễ dàng nhận ra chân tướng và xuất xứ của nó. Bọn VC và đám tay sai tìm cách khai thác sự ra đi của Việt Dzũng cho mục tiêu tuyên truyền bằng loại “lưỡi gỗ” của chúng; còn người Quốc Gia chân chính nhắc đến Việt Dzũng bằng tất cả sự mến phục, tiếc thương.

Người viết bài này cũng xin được viết đôi lời tiếc thương người bạn cùng chiến tuyến chống cộng. Dù muộn màng nhưng người viết cũng xin cùng mọi người chia sẻ sự mất mát to lớn này với gia đình Việt Dzũng, với cộng đồng chống cộng và bằng hữu… trước sự ra đi của anh. (HQB)

***

Tôi bắt đầu biết đến danh của ca nhạc sĩ Việt Dzũng vào đầu năm 1982 khi tận mắt chứng kiến một người trẻ tuổi hơn mình đang chống nạng gỗ, ôm đàn và hát những bài đấu tranh rực lửa trong ngày cộng đồng người Việt Quốc Gia miền Bắc California tổ chức xuống đường tranh đấu “Ủng Hộ Tinh Thần Võ Đại Tôn” khi người chiến sĩ kiên cường ngày đã  xổng lưng “tát vào mặt” nhà cầm quyền VC qua lời tuyên bố trong cuộc họp báo quốc tế do chính bọn chúng tổ chức tại Hà Nội ngày 13 tháng 7 năm 1982: “Tôi không phản bội bất cứ ai đã giúp đỡ, ủng hộ tôi. Tôi tiếp tục duy trì lập trường chính trị của tôi để tranh đấu cho tự do và giải phóng dân tộc. Tôi sẵn sàng nhận bất cứ một bản án nào mà chế độ cộng sản dành cho tôi…”

Tôi nhắc đến lời khẳng khái của Chiến Sĩ Võ Đại Tôn chỉ để muốn nói rằng, lời nói ấy và những hành động dấn thân của những ai dám rời bỏ nơi êm ấm để trở về quốc nội chiến đấu hay hết lòng vì công cuộc đấu tranh chống cộng.. đã ít nhiều ảnh hưởng đến tinh thần tranh đấu của Việt Dzũng, của tôi và nhiều người trẻ khác trong thời đó và suốt hơn ba Thập Niên qua. Điều này tôi không nói thay Việt Dzũng, bởi chính anh đã bộc lộ bằng lời nói trước mỗi bài hát của anh ngày hôm đó.

Viết về tinh thần đấu tranh chống cộng và sự đa tài của Việt Dzũng trong lúc này chẳng khác nào làm công việc “chở củi về rừng”. Dù vậy, trong bài viết vội này tôi chỉ muốn góp thêm vài dữ kiện, về kỷ niệm mà tôi có với anh.

Thân tình:Dù tên tuổi anh thật “lừng lẫy” nhưng anh rất thân tình với mọi người. Khoảng năm 1993 tôi cùng chú em họ, người mới đến Hoa Kỳ, cùng đồng bào Bắc California biểu tình tranh đấu cho quyền làm người tại Việt Nam. Gặp Việt Dzũng, tôi hướng dẫn chú em họ tôi đến chào anh. Dù anh đang bận rộn, dù bao người chờ đợi bắt tay anh, nhưng anh cũng thân mật bắt tay chú ấy và lập tức “tuyên vận” bằng một câu nói hết sức thân tình, đại ý như sau: “Anh hân hạnh biết em và xin chúc mừng em đến xứ tự do. Em hãy cố gắng học, siêng năng làm việc, nhớ cùng các anh và đồng bào tranh đấu cho Việt Nam sớm được tự do, nhé em…”

Khiêm nhường:Dù Việt Dzũng là người đa tài, nổi tiếng khắp năm Châu, dù tuổi của anh không nhỏ hơn tôi nhiều lắm nhưng lúc nào anh cũng gọi tôi bằng “Anh Bình” và xưng em với tôi một cách “ngọt lịm”. Điều này đối với người khác có thể không có gì gọi là quá đặc biệt, nhưng đối với người viết thì nó đặc biệt, bởi Việt Dzũng không giống một số người. Có đứa “hỉ mũi còn chưa sạch”, nhưng khi mới vừa được đám đông biết đến là đã tỏ ra kênh kiệu thấy mà… “ứa gan”. Tôi không gọi Việt Dzũng theo cách xã giao thông thường, nhưng thân tình gọi anh là “bạn” để đáp lại tình thân mà anh dành cho tôi.

Việt Dzũng và Nguyệt Ánh đến Oregon:Đó là năm 1999, lúc tôi trực tiếp sinh hoạt trong Ban Chấp Hành Cộng Đồng Việt Nam Oregon. Trong một buổi tổ chức đấu tranh chống cộng, tôi thay mặt cộng đồng mời anh và nữ ca nhạc sĩ Nguyệt Ánh về hát ủng hộ tinh thần tranh đấu của đồng bào.


Hình: Việt Dzũng- Nguyệt Ánh – Quốc Hận 30-4 tại Oregon năm 1999

Khôi hài, vui tính: Sau buổi tổ chức, một số anh em trong Hội Hoạ Sĩ tại Oregon có tổ chức buổi ăn chiều để thiết đãi ca nhạc sĩ Nguyệt Ánh và Việt Dzũng, để nói lời cảm ơn anh chị đã bỏ thì giờ quý báu lên vùng Oregon lạnh lẽo, “mưa nhiều hơn nắng”. Trong bữa tiệc thân mật, một hoạ sĩ trẻ (Hố) cao hứng đề nghị: “Chị Nguyệt Ánh kể chuyện vui cho anh em nghe và nhân tiện tặng anh Bình luôn, để anh ấy biết rằng Việt Dzũng và bà chị Nguyệt Ánh ngoài tài sáng tác và ca hát nhạc đấu tranh, còn có thêm biệt tài kể truyện tiếu lâm, mắng chế độ VC không hay không… lấy tiền”. Cả bàn vỗ tay tán thưởng. Chị Nguyệt Ánh lên tiếng: “Việt Dzũng nên kể cho anh Bình và mấy anh em cùng nghe, chứ chị không dám qua mặt Việt Dzũng về tài kể truyện đâu…”. Truyện Việt Dzũng kể tôi nghe vừa dí dỏm, vừa sâu sắc, nói lên được tính ngu dốt nhưng hay làm phách của đám lãnh đạo VC. Cả bàn tiệc có dịp cười lăn bởi tài kể truyện của Việt Dzũng.

Hình: Việt Dzũng qua nét vẻ của Hố

Có những điều ít ai biết: Tôi có người bạn chuyên về truyền thông và âm nhạc, kể cho tôi nghe thêm công lao của Việt Dzũng về mặt ngoại vận hay quốc tế vận, nhưng điều này ít thấy ai đề cập đến… Việt Dzũng đã sử dụng tài sáng tác và ca hát để kết thân và thuyết phục được một nữ ca sĩ phản chiến Hoa Kỳ- Joan Baez, quay 180 độ để lên án tội ác VC. Thời chiến tranh Việt Nam, nói đến chuyện “phản chiến” thì không thể không nhắc đến nữ tài tử điện ảnh Hoa Kỳ-  Jean Fonda. Chị này nỗi tiếng là nhờ đóng phim lõa lồ và hành vi phản bội những người chiến binh Hoa Kỳ đang chiến đấu cho hòa bình thế giới tại Việt Nam. Nếu so sánh về sự nỗi tiếng giữa hai người, một nỗi tiếng về tài sáng tác và ca hát, một “nỗi tiếng” nhờ tài “phản bội” và “lõa lồ”… Thì chắc chắc ca nhạc sĩ Joan Baez đáng cho người ta chú ý hơn.

Hình: Joan Baez – 1963

Mới đây tôi có dịp đọc được bài viết “Thương tiếc nhạc sĩ, ca sĩ Việt Dzũng” của tác giả Sơn Hà, tôi mới biết rõ ràng hơn. Có một đoạn tác giả Sơn Hà viết về Việt Dzũng như sau: “Một loạt các bài hát về thuyền nhân được anh sáng tác trong giai đoạn này đã lay động tâm cang nhiều người, trong đó có ca nhạc sĩ Joan Baez, một người nổi tiếng của phong trào phản chiến của Mỹ, chống lại chiến tranh Việt Nam. Tháng Năm – 1979, Joan Baez đã tố cáo Việt cộng trên 4 tờ báo lớn nhất của Hoa Kỳ rằng, “cộng sản Việt Nam là thủ phạm làm nên những cơn ác mộng”. Việt Dzũng đã cùng với Joan Baez hát chung nhiều lần ở các trường đại học vùng Trung Nam Hoa Kỳ. Thời gian này, các chiến dịch cứu người vượt biển của Liên Hiệp Quốc và của nhiều quốc gia tự do hoạt động rất tích cực trong công tác cứu thuyền nhân trên biển Ðông…”

Lần cuối bắt tay anh: Năm 2009, tôi cùng với ông Lê Hồng Long, tức nhà báo Hồng Phúc, chủ nhiệm kiêm chủ bút Tạp Chí Thế Giới Ngày Nay về Nam California để tham dự ba cuộc hội luận chính trị trên diễn đàn “nhìn về Việt Nam” với nhà văn Trần Phong Vũ, do Nhà Báo Võ Long Triều thực hiện trên đài SBTN. Chúng tôi đã mạnh dạn tố cáo những kẻ “Ban ngày hô hào chống cộng, nhưng đêm về lại chăn gối với kẻ thù”. Tôi và nhà báo Hồng Phúc có dịp gặp lại Việt Dzũng và cùng ăn bữa cơm tối thân mật với anh. Đó cũng là lần sau cùng tôi có dịp bắt tay anh. Chúng tôi trao đổi nhiều đề tài, nhưng đặc biệt về truyền thanh. Anh đề nghị cá nhân tôi và nhà báo Hồng Phúc nên thực hiện một đài phát thanh để làm phương tiện chống cộng, nhưng anh cũng dặn dò thêm: “Nếu chú Long và anh Bình muốn ra một đài phát thanh thì nên chờ thêm thời gian ngắn, bởi kỹ thuật phát thanh hiện nay đang có nhiều thay đổi…”. Được biết, Việt Dzũng gọi nhà báo Hồng Phúc bằng “chú”, bởi nghe đâu nhà báo Hồng Phúc và thân phụ Việt Dzũng là Bác Sĩ Bảy từng là bạn thân hồi còn ở Việt Nam.

Đang ngồi ăn uống, truyện trò, Việt Dzũng ăn ít mà tâm tình thì nhiều; lúc ấy có người gọi anh. Nghe những gì anh nói với người bên kia đầu dây: “Anh vẫn còn nói chuyện với Chú Long và anh Bình. Em hãy chờ anh về ăn tối, khoảng 30 phút nữa anh sẽ về tới nhà…” Tôi hỏi đùa: “Ai mà bạn nói chuyện nghe tình tứ quá vậy?” Và Việt Dzũng trả lời: “Dạ, đó là Nhà Em”. Lần đó tôi mới viết Việt Dzũng đã lập gia đình. Được biết hiền thê của anh là một nhiếp ảnh gia, rất ủng hộ việc làm của anh, nhất là những gì liên quan đến đấu tranh chống cộng. Tôi và nhà báo Hồng Phúc bắt tay tạm biệt, để “trả anh về với vợ”. Đó là lần cuối tôi có dịp bắt tay anh.

Tuần trước, một người bạn thân của tôi mà cũng là bạn thân của Việt Dzũng gọi báo cho tôi biết “Việt Dzũng đã qua đời”, và anh còn nói thêm: Ai có thể không viết về Việt Dzũng, chứ còn ông dù có bận, dù ở đâu cũng phải viết vài điều về anh ấy.”

Tôi đang hồi tưởng lại vài kỷ niệm mà tôi có được với Việt Dzũng. Tuy kỷ niệm không nhiều, không khắng khít như người chị kết nghĩa của anh là nữ ca nhạc sĩ đấu tranh Nguyệt Ánh, hay nhà báo Huỳnh Lương Thiện hoặc cùng với quý anh chị em trong Đoàn Văn Nghệ Hưng Ca… Nhưng tôi muốn ghi lại để chào vĩnh biệt người bạn đấu tranh chống cộng, chốn trần gian tạm bợ này.

Thiết nghĩ, tôi không cần phải cầu nguyện cho linh hồn anh vào chốn vĩnh hằng, bởi tôi tin rằng Thiên Chúa đã dành cho anh một chỗ trên Nước Thiên Đàng. Tôi chỉ cần cầu nguyện xin Thiên Chúa xót thương, an ủi chị Việt Dzũng và những người thân yêu của anh, đang đau buồn, thương tiếc trước sự ra đi của anh. Khi viết những lời này tôi đã căn cứ vào lời khuyến cáo của Kinh Thánh rằng Nước Thiên Đàng không dành cho những kẻ có nhiều tội mà trong các tội đó có tội “dối trá” và “hèn nhát” (Khải Huyền 21:8)

Ngày nay, nếu có ai nhớ đến Việt Dzũng qua truyền thanh, truyền hình về biệt tài của anh thì chắc chắn khó ai quên về những cá tính của anh, mà tác giả Sơn Hà đã nhắc đến: “Cuộc đời cứ trôi qua, Việt Dzũng vẫn cứ yêu đời và yêu người mà các văn nghệ sĩ, gặp ai cũng nói, Việt Dzũng là người hiền hậu vui tính, yêu đời và lúc nào cũng sẵn sàng giúp đỡ người khác…”

Xin chào “tạm biệt” Việt Dzũng, người bạn đấu tranh chống cộng không mệt mỏi. Anh hãy ngủ yên, vì tên anh vẫn sống trong tim nhiều người.

Huỳnh Quốc Bình
*
*     *
Việt Dzũng Tên Anh Vẫn Sống Trong Tim Nhiều Người Huỳnh Quốc Bình - Cát Bụi trình bày

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire