
Thư gởi Con Cháu-GS Nguyễn Văn Phú-Thanh Phương đọc

Ông Năm đã ngồi bên giường vợ suốt thời gian cuối cùng. Ông đã cầm bàn tay còn mang tỳ vết của mười năm gian khổ. Ông đã ôm gương mặt phong trần chưa kịp đổi hồng sau mấy tuần sống đầy hạnh phúc. Và cuối cùng, ông đã chải lại mái tóc bạc chưa kịp dài để được cuốn tròn kẹp lên sau ót, như ngày xưa…Ông đã gục lên thân xác gầy khô, khóc với tất cả nước mắt còn lại.
Chắc
là lúc Ba Má tui muốn chứng tỏ tình yêu của hai người mặn nồng tha
thiết lắm cho nên lúc mới lấy nhau đã dự định trước sẽ đặt tên con là gì
cho có nghĩa ý nghĩa tình của hai người. Anh Hai tui tên Thương, Lê
Hoài Thương. Còn tui thay vì bị đặt tên là Lê Hoài Yêu nhưng may quá Ba
Má tui bẻ quẹo qua tên khác đặt tên là Mến, Lê Thị Mến. Thôi vậy cũng
được đi, tên Mến dù sao cũng dễ nghe hơn tên Yêu, yêu ma, yêu quái, yêu
tinh, yêu nữ, chắc là tui sẽ khổ sở lắm nếu tui tên là Yêu, chúng bạn
sẽ đem tên của tui ra mà chế diễu hoài.
Ông Thành xuất thân là một quân nhân, nhập ngũ từ năm mới hai mươi
tuổi. Đất nước chiến tranh tuổi thanh niên đa số dấn thân vào con
đường binh nghiệp, dù chẳng ham gì cảnh cốt nhục tương tàn, nhưng
khổ thay cây muốn lặng mà gió chẳng chịu ngừng. Muốn hòa bình phải
có chiến tranh, định mệnh đưa đẩy khiến toàn dân đều chịu chung số
phận nghiệt ngã của một đất nước bị phân chia kéo dài 20 năm đằng
đẵng. . .
Kể lại chuyện tình của hai nhân vật trong truyện đã được đổi tên. Nếu có sự trùng hợp nào là ngoài ý muốn của người viết.