
lundi 27 avril 2015
Trả Lại Tên Cho Người Chiến Sĩ Bị Mất Tên - Orchid Thanh Lê

Bài viết của cô năm 2014 kể việc cô -do nhân duyên- đã tìm được tên của một binh sĩ Việt Nam Cộng Hòa tử thương trong một phi vụ hỗn hợp với quân nhân Hoa Kỳ vào thời chiến. Sau đây là bài mới - viết trong nỗi thổn thức của niềm đau tháng tư - kể về buổi lễ ngày 23-5-2015, khi chính phủ Hoa Kỳ chính thức trao huy chương và gắn lại bảng tên cho người chiến sĩ bị mất tên.
Tôi, đứa con người tù học tập cải tạo – Hồi Ức Về Cha - Lê Xuân Mỹ

Đó cũng là một trong những lý tại sao chúng ta không thể quên, không thể tha thứ, càng không thể hoà hợp hoà giải .. hay có thể nào chấp nhận luận điệu: hãy quên quá khứ để hướng về tương lai?
Việt gian , Việt cộng ,Việt kiều và Cuộc Đấu Tranh Chống Cộng! - Huỳnh Quốc Bình

Việt gian,Việt cộng,Việt kiều
Ba tên họp lại tiêu điều Việt Nam
vendredi 24 avril 2015
Ký giả Dan Southerland với ngày 30 tháng 4 và điệp viên Phạm Xuân Ẩn - Hòa Ái, phóng viên RFA

Hồi ức 30/4/1975: CHUYỆN “BỨC TỬ” MỘT BỨC TƯỢNG (Ngọc Chính Nguyễn)

Ngay
sau khi bức tượng được đặt ở một vị trí quan trọng nhất thủ đô đã có nhiều ý kiến
trái ngược nhau. Một số người cho rằng quân đội “thao túng” các dân biểu Hạ viện
bằng hình ảnh hai người lính cầm súng đại liên đe dọa sinh hoạt dân chủ của miền
Nam.
Quân
đội lại giải thích những người lính bảo vệ Quốc hội khi họ hướng mũi súng vào
tòa nhà thay vì hướng ngược lại… Lại có một giải thích khác, mũi súng thực ra
thì hướng về Khách sạn Continental nằm phía phải Hạ viện, nơi được coi là “hang
ổ” của các lực lượng phản chiến, trong số đó có cả những dân biểu.
NỖI LÒNG 30/4 của nữ nghệ sỹ Kim Chi
Những lần gặp gỡ truyền thống như thế, chúng tôi thường ngồi bên sông Sài Gòn hát bài "Mùa xuân trên TP HCNM" của Nhạc sĩ Xuân Hồng: ..."Ôi đẹp biết bao biết mấy tự hào/Sài gòn ơi cả nước vẫy chào/Cờ sao đang tung bay cao,qua hết rồi những năm thương đau.../Mà niềm vui như đến bất ngờ/Ngày đi như trong đêm mơ tuổi lớn rồi mà như ngây thơ"...
Lịch sử nhìn từ âm bản - Đặng Thơ Thơ

30 tháng 4 năm 1975 là ngày miền Nam tiếp thu miền Bắc. Xe tăng Việt Nam Cộng Hòa đi từ năm cửa ô tiến vào đường Thanh Niên. Dân chúng đứng hai bên đường cầm cờ vàng ba sọc đỏ vẫy chào. Gió lùa lên từ hai phía hồ Tây và hồ Trúc Bạch phe phẩy những giải khăn tang trắng cột trước nòng đại bác. Những người lính thuộc nhiều binh chủng đều bị trọng thương, nhưng họ vẫn đứng nghiêm trong tư thế trình diện nhân dân Hà Nội. Xe tăng đi ngang Văn Miếu, vòng quanh chùa Một Cột rồi chuyển hướng tiến về phía quảng trường Ba Đình. Buổi trưa, tiếng xích sắt chiến xa nghiến rát bỏng trên mặt đường tráng nhựa.
Hoàng Hải Thủy – Năm năm cứ đến Ngày Oan Trái
Ðêm
Tháng Tư Buồn ở Xứ Người – Biết dzồi..! Chán lắm..! Than mãi ..! – ..
nằm xem TiVi, thấy thiên hạ lao xao nói đến chuyện Thái Tôn nước
Anh-cát-lỵ cưới vợ, Người Lưu Vong Già bồi hồi, ngậm ngùi nhớ lại chuyện
đám cuới vương giả cũng diễn ra ở xứ Anh-cát-lỵ năm xưa, khi Thái Tử
Charles kết hôn với cô Diana.
40 Năm – Vẫn Chuyện Lá Cờ - Đỗ Xuân Tê

samedi 18 avril 2015
TRƯỜNG XUÂN - TRƯỜNG XUÂN - Giao Chỉ - San Jose

Tháng 4 năm 1975-Saigon / “ Một con tàu ngơ ngác ra khơi ” (Nam Lộc) / Một thuyền trưởng tuyệt vọng / Gần 4 ngàn hành khách của định mệnh / Cuộc hành trình không bờ bến / Vỏn vẹn 3 ngày hải hành trôi nổi / Hai người tự tử thủy táng / Hai đứa trẻ ra đời / Con tàu kéo Song An, cứu tinh số 1 / Thương thuyền nhân đạo Đan Mạch, cứu tinh số 2 / Sau cùng, tàu Trường Xuân không chìm được kéo về Hồng Kông với thi hài của người khách cuối cùng: Đại tá Wong A Sáng, sư đoàn 5 bộ binh / Câu chuyện 40 năm trước được kể lại vào dịp ghi dấu 40 năm sau (1975-2015 ). / Và giới thiệu người con gái của biển Đông: Chiêu Anh. (Shining Light).Chuyện này tôi kể đi kể lại. 10 năm trước. 5 năm trước và bây giờ. Trăm năm sau biết ai còn kể lại...
Nỗi đau sẽ không dứt nếu không biết tại sao đau - Trần Trung Đạo

vendredi 10 avril 2015
Hoàng Hải Thủy – Nếu anh Trương Chi đẹp trai

Gió đưa văng vẳng đến lầu cô Mỵ Nương.
Cô Mỵ Nương nghe tiếng hát thì thương..
Năm 1981 tôi – CTHĐ Hoàng Hải Thủy – được biết Dương Hùng Cường viết, gửi sang Paris cho Trần Tam Tiệp bài “Nếu anh Trương Chi đẹp trai.” Tôi không được Cường cho đọc bài đó trước khi anh gửi đi, anh viết tay nên không có bản thảo giữ lại.
Cựu Tổng trưởng Hoàng Đức Nhã: Đồng minh bội ước - Nam Nguyên, phóng viên RFA

Điệu buồn Tháng 4 (Kỳ 2) - Đặng Chí Hùng
Ai thực sự là “Ngụy” ?
- Việt Nam Cộng Hòa không phải là “Ngụy”

Điệu buồn Tháng 4 (Kỳ 1) - Đặng Chí Hùng

mardi 7 avril 2015
Trần Công Minh, xạ thủ trực thăng chết trẻ - Huy Phương/Người Việt

“Vào ngày thứ ba của cuộc hành quân 719 Lam Sơn (10 Tháng Hai, 1971), một trực thăng UH-1 Huey của VNCH bị bắn rơi tại Hạ Lào. Tất cả những người có mặt trên chuyến bay này đều bị tử nạn, gồm Ðại Tá Cao Khắc Nhật trưởng phòng 3, Trung Tá Phạm Vi, trưởng phòng 4 thuộc Bộ Tư Lệnh Quân Ðoàn 1, hai phi công là Trung Úy Nguyễn Diếu, Trung Úy Tạ Hòa và hai nhân viên phi hành đoàn là T.S. Cơ Khí Nguyễn Hoàng Anh, H.S. Xạ Thủ Trần Công Minh thuộc Không Ðoàn 41-Phi Ðoàn 213-Sư Ðoàn 1 Không Quân đóng tại Ðà Nẵng. Trên chuyến bay này còn có 4 phóng viên Mỹ là Larry Burrows của tờ Life, Henri Huet của AP, Kent Potter của UPI và phóng viên người Nhật Keisaburo Shirnamoto của tờ Newsweek.”
Ký sự đường dài - Những cuộc viếng thăm quý TPB VNCH - Đức Mẹ TV
Ký sự đường dài - Những cuộc viếng thăm quý TPB VNCH (Tập 1), ngày 03.04.2015
Trần Văn Lương – Đừng Bắt Con Quên

Đừng Bắt Con Quên
Kính lạy Chúa, con là người tội lỗi,
Trong lòng luôn sôi sục mối hờn căm,
Nhìn quê nhà ròng rã mấy mươi năm,
Đau đớn chịu cảnh lầm than tủi nhục.
Kính lạy Phật, con là người phàm tục,
Thân u mê, đủ lục dục thất tình,
Nên lòng luôn oán hận lũ yêu tinh,
Đang tàn hại bao sinh linh đất Việt.
Nửa thế kỷ người dân con rên siết,
Chốn cao xanh nào có biết cho chăng.
Thân trâu ngựa nhọc nhằn,
Trong bóng tối trôi lăn chờ giải thoát.
Dưới chế độ phi nhân đốn mạt,
Quê hương giờ tan nát tả tơi.
Người dân con chẳng được sống ra người,
Kiếp nô lệ giữa dòng đời khắc nghiệt.
Bọn thống trị đang xóa dần dấu vết
Mấy mươi năm chúng giết hại dân lành.
Tết Mậu Thân tội ác đã rành rành,
Chúng vẫn giở trò lưu manh chối biến.
Đám đầu sỏ gây nên cuộc chiến,
Đem máu xương dân Việt hiến quan thầy.
Triệu người trai còn lứa tuổi thơ ngây,
Bị nướng sạch đêm ngày do lệnh Đảng.
Rồi nhờ Mỹ bắt tay Tàu buôn bán,
Chúng cuối cùng được gán trọn miền Nam.
Và thay vì chung sức dựng giang san,
Chúng hành hạ dã man người thất thế.
Chúng áp đặt nền độc tài chuyên chế,
Chà đạp lên máu lệ của toàn dân,
Nhưng lại ngu si hèn hạ bội phần,
Làm đầy tớ quỳ dưới chân lũ Chệt.
Người yêu nước bị dập vùi đến chết,
Kẻ thương quê nằm rũ liệt trong tù.
Chúng đọa đày cả những bậc chân tu,
Khi họ chẳng đui mù vâng ý chúng.
x
x x
Con không là thánh sống,
Nên hờn căm cứ mãi đọng trong lòng.
Mỗi lần nhìn chúng tàn hại non sông,
Là dân Việt, làm sao không oán giận?
Ngoài mặt chúng hô hào quên thù hận,
Nhưng bên trong, chúng vẫn chẳng hề ngơi,
Lo bày mưu tính kế hại những người
Khác chiến tuyến mấy mươi năm về trước.
Làm sao “hòa hợp” được,
Với bọn người bạo ngược không tim,
Sống xa hoa trên của nổi của chìm,
Mặc dân chúng chịu trăm nghìn khổ ải.
Con dẫu biết chữ “từ bi”, ” bác ái”,
Nhưng làm sao “hòa giải” với “yêu thương”,
Khi chúng còn mãi gieo rắc tai ương,
Và đem cả quê hương dâng giặc Bắc.
Chúa Phật hỡi, lòng con hằng tin chắc,
Lúc chưa thành Phật tử hoặc “con chiên”,
Con đã là người dân Việt trước tiên,
Giây phút được mẹ hiền cho hơi thở.
Con lạy Chúa, đừng bắt con tha thứ,
Và thương yêu đám quỷ dữ hung tàn.
Nếu đó là điều kiện đến Thiên đàng,
Thì con sẽ sẵn sàng sa hỏa ngục.
Con lạy Phật, nếu bắt con nhẫn nhục,
Thôi hận thù bầy súc vật gian tham,
Để được mon men đến cửa Niết Bàn,
Ngục Vô Gián con đành cam chấp nhận.
Tháng Tư mãi mãi là ngày Quốc Hận,
Ngày đau thương cho số phận dân Nam.
Nên bao lâu còn sống ở trần gian,
Mối thù đó, muôn vàn con phải nhớ.
Xin hãy lắng nghe lời con than thở,
Đừng bắt con tắt ngọn lửa trong tim,
Đừng bắt con mòn mỏi đợi chờ thêm,
Và đừng bắt con quên hờn mất nước.
x
x x
Bốn mươi năm nguyện ước,
Biết bao giờ thấy lại được quê hương.
Tiếng than khóc đêm trường,
Vẫn từ đáy đại dương buồn vang vọng.
Trần Văn Lương
Yokohama, đầu mùa Quốc Hận
4/2015
*
* *
samedi 4 avril 2015
Ghi Lại Một Phần Đời - Nguyễn Trần Diệu Hương

Tác giả một mình vượt biển giữa thập niên 80 khi còn tuổi học trò. Dự Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu tiên, cô nhận giải danh dự 2001. Bốn năm sau, cô nhận thêm giải vinh danh tác phẩm 2005 với bài viết "Tháng Tư, Còn Đó Ngậm Ngùi," kể về tình gia đình chung thuỷ của người Việt tị nạn tại Hoa Kỳ. Bài viết mới của cô là chuyện về một bé gái thuyền nhân chào đời trên con thuyền giữa đại dương.
Biển Đông: Kissinger Muốn Dâng Cho TC - Vi Anh

ĐÂY LÀ SỰ THẬT: Khởi đầu cho tiến trình Bắc thuộc lần thứ năm
ĐÂY LÀ SỰ THẬT: Khởi đầu cho tiến trình Bắc thuộc lần thứ năm
Đặng Chí Hùng và Tâm Anh
Đài phát thanh ĐÁP LỜI SÔNG NÚI
jeudi 2 avril 2015
Khai Mạc Triển Lãm Hình Ảnh “Việt Nam Khói Lửa” của Nhiếp Ảnh Gia Nguyễn-Ngọc-Hạnh

SÀI GÒN và TUỔI THƠ CỦA TÔI (Trần Mộng Tú)

Bộ phim Thuyền nhân: Võ sư Hóa đi tìm mộ - Thanh Trúc, phóng viên RFA

Thin Line Film Festival chuyên về phim tài liệu cứ mỗi năm một lần trong khoảng thời gian tháng Hai, Thin Line Film Festival nhận phim tranh giải từ khắp nơi trên thế giới.
Những sự dối trá ác độc của truyền thông về Việt Nam cuối cùng đã bị phơi bày

WND (25-03-2015)
Tác giả: Chelsea Schilling
Người dịch: Trần Văn Minh
Ngày 30-03-2015
Tiếp bước những anh hùng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa trên mặt trận mới - Trúc Giang MN

Ngày 30 tháng 4 là dịp để chúng ta tưởng niệm và vinh danh các anh hùng, tử sĩ trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, đã nêu cao tinh thần chiến đấu chống kẻ thù đến hơi thở cuối cùng. Nhất định không sống dưới chế độ độc tài Cộng Sản.
Những anh hùng vô danh của Quân Lực VNCH được nhắc nhở đến với tinh thần “anh hùng tử, khí hùng nào tử” (Người anh hùng chết nhưng chí khí anh hùng không chết). Các vị tướng lãnh đã tuẫn tiết được nhớ đến như “sinh vi tướng, tử vi thần” (Sống làm tướng, chết thành thần).
Quốc Hận: 40 Năm Nhìn Lại - Vi Anh

“Đi Không Ai Tìm Xác Rơi”

imageanchor="1" style="clear: right; float: right; margin-bottom: 1em; margin-left: 1em;">
Cô em vợ đã bỏ hai năm đi tìm xác anh rể.
Máy bay rớt năm 1966 tại Hố Bò. Anh phi công khu trục của không quân Việt Nam Cộng Hòa nằm chờ 40 năm trong lòng đất quê hương. Một chuyện MIA rất Việt Nam. Trải qua bao nhiêu gian nan. Tìm được xác người phi công trẻ và mai táng lại ngay tại địa phương. Cả làng cộng sản Hố Bó đi đưa đám.
Hàng năm cứ vào đầu tháng 7, thân nhân từ Hoa Kỳ lại trở về làm giỗ cho anh Bùi Đại Giang. Cán bộ và công an cùng tham dự. Hình ảnh chàng thanh niên Bắc kỳ đi lính không quân “Ngụy Sài Gòn” in trên mộ bia đã làm rung động mọi người. Câu chuyện chia làm 20 phân đoạn. Chuyện thật mà hấp dẫn hơn tiểu thuyết. Giao Chỉ giới thiệu nhân dịp tưởng niệm 30 tháng 4 lần thứ 40. Cũng là 49 năm sau ngày phi công Bùi đại Giang gẫy cánh, đi không ai tìm xác rơi…
“ĐI KHÔNG AI TÌM XÁC RƠI”
Phi đoàn 514 đồn trú tại Biên Hòa là phi đoàn khu trục đầu tiên của Không quân Việt Nam. Năm 1966 là năm oan nghiệt. Mang huy hiệu Phượng Hoàng, phi đoàn đã mất 6 phi công kể cả thiếu tá Phi đoàn trưởng là Chế văn Nghĩa. Bùi Đại Giang cũng là một trong những phi công đã ra đi năm 66. Những hy sinh lớn lao của 514 đã đem cho đơn vị Phượng Hoàng 6 lần tuyên dương công trạng với giây biểu chương Bảo Quốc mầu đỏ. Trong chuyến bay định mệnh vào trưa ngày chủ nhật trên không phận Hố Bò, Phi công Bùi Đại Giang đã bay với thiếu úy Phạm Xuân Thu. Giang ở lại và Thu đơn độc bay về Biên Hòa. Mấy năm sau Thu cũng theo bạn trong chuyến bay “đi không ai tìm xác rơi”Một số phi công của 514 hiện nay vẫn còn ở San Jose là Nguyễn Quan Vĩnh và Nguyễn Đình Lộc. Cho đến năm 75 các anh đã trở thành phi đoàn trưởng F5, nhưng vẫn không bao giờ quên được những ngày gian khổ với 514. Nếu có dịp về thăm mộ Bùi Đại Giang, các chiến hữu Không quân Sài gòn sẽ có công an dẫn đường và cán bộ địa phương chuẩn bị lễ cúng. Đó là câu chuyện về một người phi công của phi đoàn 514 ngồi chết trên ghế bay chờ đợi 40 năm mới được chôn cất. Đám ma nổi tiếng cả vùng vì chỉ toàn dân Việt cộng đi đưa. Các di vật tìm thấy hiện trưng bầy tại Việt Museum San Jose. Câu chuyện này được giới thiệu nhân dịp 30 tháng 4, bốn mươi năm sau.
Tác phẩm viết về MIA Việt Nam của Phạm Kha " Đi không ai tìm xác rơi" Giá ủng hộ $10 us cả cước phí đề cho IRCC 3017 Oakbridge Dr. San Jose CA 95121.
http://www.vantholacviet.org/news-1771/8/Ta%CC%81c-pha%CC%89m/Giao-Chi--%C3%90I-KHoNG-AI-TiM-XaC-RoI.html
Ngày trở lại... - Nguoiduatin (Danlambao)

Sự ra đi của hai vị tướng Tư Lệnh
Bên quan tài, cũng có lá cờ Tướng với một sao trắng trên nền đỏ, đứng hai bên không phải là những sĩ quan đồng cấp mà hầu hết là những niên đệ, đàn em, uy nghiêm trong thế thao diễn nghỉ. Một buổi lễ phủ kỳ khá trang trọng, dù không đủ lễ nghi quân cách, không có ban quân nhạc với tiếng kèn khai quân hiệu thuở nào, nhưng đủ để thể hiện được lòng kính trọng đối với một vị tướng đã có nhiều công trạng với đất nước.
Inscription à :
Articles (Atom)