samedi 28 février 2015
vendredi 27 février 2015
Nhạc Trần Văn Lương: Con Bướm Già Cô Độc

jeudi 26 février 2015
Xin đừng hòa hợp với Ngụy

1/ Cho phép tôi được để chữ Ngụy thoải mái, không nằm trong ngoặc kép. Biết rằng ý nghĩa chữ Ngụy rất xấu, phản nghĩa với Việt Nam Công Hòa, lại do chính bọn Cộng Sản xách mé gọi chính quyền và quân đội Sài Gòn. Thế nhưng hầu hết, kể cả người dân miền Bắc, khi biết ai là Ngụy, họ tỏ ra thân thiện và tin tưởng.
2/ Theo đề bài trên, giống như người viết mạo nhận đại diện cho một số người, hoặc hội đoàn quân nhân, quân lực VNCH, thực tế không phải, tôi chỉ viết với suy tư cá nhân, không hề dám đại diện bất cứ ai, bản thân người viết là Ngụy, Ngụy rặc ròng, từ ông cố, ông nội, ông ngoại, cha, mẹ, anh chị em và những người giúp việc trong gia đình, toàn Ngụy.
mercredi 25 février 2015
lundi 23 février 2015
Phong cách sống cung đình - Mặc Lâm, biên tập viên RFA
Phong cách sống cung đình
Mặc Lâm, biên tập viên RFA
Khủng hoảng và chiến tranh tại biển Đông là không thể tránh khỏi?
Khủng hoảng và chiến tranh tại biển Đông là không thể tránh khỏi?
Truyenhinhvietnam1
Khủng hoảng của Biển Đông là trầm trọng hơn và tình hình tương
lai của biển Đông nguy hiểm hơn tất cả những gì mà chúng ta từng biết.
Sẽ không có cái gọi là "tình hình biển đông ổn định". Làm sao ngăn chận
được sự thôn tính của Trung Cộng mới là vấn đề quan tâm.
Mời qúy độc giả theo dõi...
jeudi 19 février 2015
BỐN MƯƠI NĂM DƯƠNG NGHIỄM MẬU VÀ TỰ TRUYỆN NGUYỄN DU - NGÔ THẾ VINH
BỐN MƯƠI NĂM DƯƠNG NGHIỄM MẬU VÀ TỰ TRUYỆN NGUYỄN DU
NGÔ THẾ VINH

mercredi 18 février 2015
Di sản Việt: Phong tục Dựng Nêu và Cúng Giao Thừa
Phong tục Dựng Nêu và Cúng Giao Thừa
Ngày xưa, cứ đến chiều 30 tháng Chạp, mọi nhà đều dựng
nêu, đón Tết. Đối với người dân Việt Nam, hình ảnh cây nêu ngày Tết được
coi là biểu tượng văn hóa thiêng liêng nhất. Cây nêu gắn liền với một
sự tích huyền thoại thấm đẫm tính nhân văn sâu sắc.
Cu kêu ba tiếng cu kêu
Trông mau đến Tết dựng nêu ăn chè…
Ba dòng nước mắt - Phạm Tín An Ninh
Ba dòng nước mắt
Tôi vô cùng ngạc nhiên khi nhận đuợc thư Bình, thằng bạn thân tình từ thời nối khố. Nó là đứa cuối cùng trong đám bọn tôi rời xa đất nước, vừa mới được sang định cư bên Mỹ theo diện HO 31. Lá thư chỉ vỏn vẹn mấy dòng:
"Tao đã đến Mỹ vừa đúng hai tuần. Ở đây ồn ào và ngột ngạt quá, tao muốn tìm một chỗ bình yên. Mày có cách nào giúp tao sang Bắc Âu với mày. Bởi tao nghe mày kể bên ấy dù có buồn và mùa đông khá lạnh, nhưng cuộc sống yên bình, thích hợp cho những người cần một nơi để chửa trị những vết thương khó lành được trong lòng.
Tao đang có nhiều vết thương, và cũng đang có nhiều điều rối ren không giải quyết được. Rồi có dịp tao sẽ tâm tình với mày sau. Bây giờ, bằng mọi cách mày giúp tao sang đó với mày. Càng sớm càng tốt.."Việt Nam - thời của "mọi rợ" lên ngôi
Việt Nam - thời của "mọi rợ" lên ngôi

lundi 16 février 2015
Việt Nam- 6 tháng- một mình một ngựa- một trái tim
Đây là bài viết của chị Eve, một người Việt định cử ở Mỹ.
Chị đã đi "phượt" ở Việt Nam 6 tháng và viết một bài thật thú vị.
Fansipan
Lá cờ… và một cái tát…

Fansipan không phải là một ngọn núi cao mà tôi chưa vượt qua được khi còn trẻ… ngày trẻ tôi rất thích núi và thích leo núi nên cũng đã từng leo núi bằng tay, bằng dây, bằng đôi chân khỏe của mình nhưng bây giờ với số tuổi này leo ngọn núi 3120 mét thì quả không phải là một chuyện dễ… nói như thế ko có nghĩa là sức khỏe của mình không leo nổi nhưng cái ý chí, nhiệt huyết của mình không còn như ngày xưa nữa… chứ thật ra với nhiều người hơn tuổi tôi, nhất là những người ngoại quốc thì đó là chuyện thường (nếu họ thích leo)… nhiệt huyết và ý chí của tôi thường không còn như ngày xưa nữa, qua năm tháng đã tàn lụi đi nhiều rồi… nhưng lần này với một ý nghĩ được thấy lá cờ “ Việt Nam cộng hòa” bay trên một ngọn núi cao nhất Đông Dương (nói cho oai chứ Đông Dương thì chỉ có 3 nước là Việt Nam, Lào và Campuchia mà thôi)… Tôi có nhiều hứng phấn.
Đi tìm Hồi ký của bà Nhu (Trần Lệ Xuân )
Đi tìm bà Nhu, gặp ông Đại úy (I)
Trần Giao Thủy
Tuy
nhiên, để biết bà Nhu nghĩ và viết những gì về chính trường Việt Nam
thời Đệ nhất Cộng hòa, e rằng vẫn là điều không dễ tìm thấy trong cuốn La République du Viêt-Nam et les Ngô-Ðình suivi des mémoires posthumes de Madame Ngô-Ðình Nhu vì, theo ông Ngô Đình Quỳnh, phần hồi ức của bà Nhu viết từ 1963 ‟có phần huyền bí”.
Hồi-ký của Bà Ngô Đình Nhu
Hồi-ký của Bà Ngô Đình Nhu
Nguyễn Vy Khanh

DÂN VIỆT CÓ HÈN KHÔNG?
TTR: Đọc qua bài viết dưới đây thoạt đầu thấy như cách lý luận không
được chặt chẽ và nhận xét phiến diện. Nhưng khi đọc kỹ, bỗng nhận ra
dưới lối viết đơn sơ lại ẩn tàng nhiều sự thật ngỡ ngàng. Bàng bạc đâu
đó trong hoàn cảnh có hình ảnh chẳng có gì là can trường của chính
mình.
Thật không thú vị gì khi viết những giòng này. Nhưng tôi quyết định
viết, dù có thể làm buồn lòng nhiều người, cả những người đã và đang hy
sinh cho sự tồn vong của nước Việt.
Trước hết xin lan man về quá khứ.
Hồi nhỏ mỗi lần đến giờ Việt sử tôi thích lắm vì môn sử lý thú, tương đối dễ, chỉ cần thuộc bài mà chẳng phải suy nghĩ nhiều như các môn khoa học tự nhiên. Trong giờ sử, tôi say sưa nghe thầy cô kể về các tấm gương bất khuất, các chiến công oai hùng của tiền nhân. Thật là hãnh diện dân tộc mình là con Rồng cháu Tiên, là bộ tộc duy nhất trong Bách Việt còn tồn tại trước họa đồng hóa của người Hán. Dân Việt yêu nước, anh hùng, can đảm, bất khuất. cần cù, hy sinh... Tưởng như trên thế giới này không có giống dân nào sánh kịp dân ta.
Trước hết xin lan man về quá khứ.
Hồi nhỏ mỗi lần đến giờ Việt sử tôi thích lắm vì môn sử lý thú, tương đối dễ, chỉ cần thuộc bài mà chẳng phải suy nghĩ nhiều như các môn khoa học tự nhiên. Trong giờ sử, tôi say sưa nghe thầy cô kể về các tấm gương bất khuất, các chiến công oai hùng của tiền nhân. Thật là hãnh diện dân tộc mình là con Rồng cháu Tiên, là bộ tộc duy nhất trong Bách Việt còn tồn tại trước họa đồng hóa của người Hán. Dân Việt yêu nước, anh hùng, can đảm, bất khuất. cần cù, hy sinh... Tưởng như trên thế giới này không có giống dân nào sánh kịp dân ta.
dimanche 15 février 2015
jeudi 12 février 2015
lundi 9 février 2015
Xã Tắc Tiêu Vong
Năm 1981, tôi đi tù cải tạo về. Tôi không về với gia đình ở ngoài Trung mà sống chui nhủi ở Sài Gòn. Tù “ngụy” ra khỏi nhà tù vẫn bị công an theo dõi, hạch sách. Mỗi tuần phải đến công an trình diện, nộp báo cáo trong tuần làm gì? tiếp xúc với những ai?... Nhưng tôi là “dân lậu” (không giấy tờ) không phải làm chuyện đó. Công an khu vực biết nhưng người bà con biết cách “giao thiệp” nên anh ta làm lơ. Tôi sống bình thường như những người khác, miễn thấy công an thì tránh xa. Nhờ người quen giới thiệu, tôi làm thư ký cho một “hợp tác xã cơ khí”.
Miếng Thịt Mỡ - Phạm Thành Châu
"Thằng bé thiếu dinh dưỡng, lớn không nổi. Mỗi khi thấy con cán bộ, cùng tuổi đó, hai má phinh phính, chân tay mũm mĩm, cô nghĩ đến con mình mà đau lòng"
"Hai người đàn bà, trong cảnh túng quẫn, càng phải nương nhau mà sống. Cả hai đều cùng yêu thương một người trong tù, không biết sống chết lúc nào".
Thương Con - Phạm Thành Châu
Tôi
sắp kể một chuyện ma, nhưng cuối câu chuyện lại lạc đề sang chuyện một
cô giáo. Cũng vì nhớ cô giáo mà tôi nhớ luôn đến một chuyện ma nên mới
kể được tỉ mỉ như sau đây. Cô giáo lại không liên hệ gì đến chuyện ma
nầy (?!).
Chuyện ma có thật không? Tôi
không quyết chắc, nhưng cô giáo thì có thật, nhưng cũng chỉ gặp nhau một
thời gian ngắn rồi sau đó xa nhau, vì đến ngày mất nước (1975), tôi đi
tù Cộng Sản. Tôi và cô như hai chiếc lá quay cuồng trong cơn bão dữ của
thời cuộc rồi tản lạc đến những phương trời xa lạ. Vĩnh viễn không bao
giờ được tin nhau.
Cô Lành về Quảng Nam thăm bạn - Phạm Thành Châu
Cô Lành ở Mỹ về Việt Nam tìm thăm bạn cũ. Xuống máy bay ở Sài Gòn, cô
đón xe ra Ðà Nẵng, mấy hôm sau, cô đi Vĩnh Ðiện, một thị trấn nhỏ, cách
Ðà Nẵng vài chục cây số. Thực ra, trước đó vài ngày, cô có vô Vĩnh Ðiện,
hỏi han vài người ở bến xe điều gì đó rồi cô lại về Ðà Nẵng. Lần nầy,
cô đi Vĩnh Ðiện sớm. Trời còn lất phất mưa nên cô Lành phải mặc áo đi
mưa trước khi xuống xe. Khi xe vừa ngừng thì những người chạy xe ôm vây
quanh mời mọc. Họ nhao nhao lên với cô: "Ði mô cô? Tui đưa cô về nghe!
Mời lên xe". Cô Lành nói: "Tôi là khách quen của anh Hai Tí. Thấy ảnh
đâu không?" Mọi người dãn ra: "Phải Tí Kế Xuyên không? Hắn ngồi quán
đằng kia kìa"
samedi 7 février 2015
TÌNH NGƯỜI: Sài Gòn - Những chuyện nhỏ mà lay động lòng người
Sài Gòn - Những chuyện nhỏ mà lay động lòng người
vendredi 6 février 2015
mercredi 4 février 2015
Vượt Sóng (Journey from the Fall)
Vượt Sóng (Journey from the Fall)

Vượt Sóng (tựa tiếng Anh: Journey from
the Fall - Hành trình từ sự sụp đổ) là một bộ phim độc lập của đạo diễn
người Mỹ gốc Việt Trần Hàm và nhà sản xuất Nguyễn Lâm về cảnh ngộ của
những thuyền nhân và những tù nhân trong trại cải tạo tại Việt Nam sau
sự kiện 30 tháng 4, 1975. Phim bắt đầu trình chiếu tại bốn thành phố tại
Hoa Kỳ (Westminster, Garden Grove, San Jose, California, và Thành phố
New York) từ ngày 23 tháng 3 năm 2007 và mở rộng ra ít nhất 20 rạp toàn
quốc vào những tuần sau đó.
Hình Dung Lịch Sử và Tình Người Trong Cuộc Chiến Ý Thức Hệ
A PICTURE SAYS A THOUSAND WORDS

Người lính Hoa Kỳ tại Miền Nam Việt Nam: tay súng …
mardi 3 février 2015
dimanche 1 février 2015
Inscription à :
Articles (Atom)