Ta ở Trời Tây nhớ Trời Đông Nhạc Phạm Đình Chương Tiếng hát Khành Ly
Ta ở trời tây, ôi ta nhớ, nhớ trời đông Nhớ trong sợi khói, cuốn phiêu bồng Có muôn trùng núi, ngăn người đến Có một nguồn xa, chia mấy sông
Ta ở trời tây, ôi nhớ trời đông Nhớ nhau nghìn nỗi, xót xa lòng Sao ta chợt thấy, men đời đắng Thấy một mình trong, nỗi nhớ mong Ta, ta ở trời tây, ta nhớ trời đông Nhớ như con nước, trôi thành giòng Ta, như chim mõi cánh, bay tìm về núi Có một mình riêng, hoài trông ngóng
Ta ở trời tây, ôi ta nhớ, nhớ trời đông Nhớ mưa nhòa phiếm, nắng tơ hồng Nhớ đôi dòng tóc, chia đường gió Cõi mình ta mù, như hư không.
Có bao giờ em hỏi
Quê hương mình ở đâu
Có bao giờ em đợi
Tháng mấy trời mưa ngâu.
Có bao giờ em nói
Câu tình tự ca dao
Có bao giờ em gọi
Hồn ta về với nhau!
[ĐK1:]
Mùi hương nào gợi nhớ
Vừơn trăng thoảng hương cau
Con diều nâu theo gió
Gởi nhạc sáo lên cao.
Nhịp võng trưa mùa hạ
Ngày xưa ru ngày sau
Thi ca trong sữa lúa
Tiểu thuyết trên lụa đào.
[ĐK2:]
Em, bao giờ em khóc
Có Bao Giờ Em Hỏi
Ngơ ngác vì chiêm bao
Chưa kịp mê Tam Cúc
Xuân hồng đã trôi mau.
Chưa kịp hôn môi tết
Tháng giêng son phấn sầu
Bây giờ em mới biết
Em đã chết từ lâu
Em đã chết từ lâu.
Có bao giờ em hỏi quê hương mình ở đâu?
Có bao giờ em đợi tháng mấy trời mưa ngâu?
Có bao giờ em nói câu tình tự ca dao
Có bao giờ em gọi hồn ta về với nhau
Mùi hương nào gợi nhớ vườn trăng thoảng hương cau
Con diều nâu theo gió gợi nhạc sáo lên cao
Nhịp võng trưa mùa hạ ngày xưa ru ngày sau
Thi ca trong sữa lúa tiểu thuyết trên lụa đào.
Có bao giờ em hỏi quê hương mình ở đâu?
Có bao giờ em đợi tháng mấy trời mưa ngâu?
Có bao giờ em nói câu tình tự ca dao
Có bao giờ em gọi hồn ta về với nhau
Em bao giờ em khóc, ngơ ngác chuyện chiêm bao
Chưa kịp mê tam cúc, xuân hồng đã trôi mau
Chưa kịp hôn môi Tết, tháng Giêng son phấn sầu
Bây giờ em đã biết, em đã chết từ lâu.